Full width home advertisement

Basic Hacking

Thủ Thuật

Post Page Advertisement [Top]



Em nghĩ mình cứ thế có thể đi bên cạnh người ấy cả đời, cũng không biết mỏi mệt, dù nhiều lần người đó có làm em đau, làm em khóc. Em từng nghĩ, nếu như có thể từng ngày sống bên nhau mà không cần lo nghĩ đến mai sau, thì chắc hẳn là hạnh phúc lắm rồi. Hóa ra khi yêu thì cô gái nào cũng trở nên ngốc nghếch như thế. Tìm hiểu anh thích gì, làm gì, thích mặc như thế nào. Rồi bỗng dưng nắm rõ cả thói quen, cả sở thích và lấy đó làm sở thích của mình. Thế giới của em xoay quanh thế giới của anh, từng ngày từng ngày trôi đi đều thấy mình chuyển động xung quanh anh như vậy, chưa 1 chút lơ là. Em còn làm cả những điều ngốc nghếch, là cùng mấy đứa bạn bói tên của anh và của em, bói ngày sinh của anh và em. Giả dụ mà nó có ra kết quả không như em mong muốn thì em vẫn chẹp miệng, rằng cái này sai rồi, chẳng phải chúng ta vẫn hợp nhau đó sao. Những năm tháng yêu anh không biết em đã làm bao nhiêu chuyện ngây thơ nhất. Từ viết thơ tình trong mấy tập giấy, đến lúi húi vẽ tranh về ngôi nhà nhỏ của tụi mình đến ước trước mưa sao băng, đếm cánh hoa, đếm từng bước đi trên vỉa hè, chỉ để tìm ra 1 dạng khả năng anh yêu em nhiều bao nhiêu. Em đã dùng cả thanh xuân của mình để yêu anh, để chờ đợi anh. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể bên anh. Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, chúng ta đã gặp nhau, đã thương nhau, và cứ nghĩ tình yêu đó là duy nhất. Nhưng rồi nó thua hiện thực, thua khoảng cách, thua những giận hờn trách móc, thế rồi cũng dần xa nhau. Chắc duyên mỏng nên tình chẳng thể sâu...

                                                                                                                          Tản văn 2017(Special)

Bottom Ad [Post Page]

| Designed by Colorlib